Bên cho thuê ở Mỹ không nhìn số dư tài khoản, họ nhìn hồ sơ tín dụng và thu nhập tại chỗ. Người mới sang thiếu cả hai, nhưng vẫn có cách bù.
Nhiều người cầm thẻ thường trú mà không rõ mình được gì và phải làm gì. Khoảng mờ đó là nơi phát sinh phần lớn rắc rối về sau.
Bảng dự trù thường dừng ở tiền nhà và tiền ăn. Nhưng năm đầu ở Mỹ tốn nhất ở những khoản không ai ghi vào bảng, và khoản lớn nhất lại không phải một hoá đơn nào cả.
Phần lớn va chạm giữa người mới sang và hàng xóm không đến từ ác ý, mà từ những quy ước không ai viết ra và cũng không ai nói cho bạn biết.
Số điện thoại Mỹ là thứ nên có trong ngày đầu tiên, trước cả tài khoản ngân hàng. Gần như mọi hồ sơ sau đó đều hỏi nó.
Tuần đầu ở Mỹ thường vấp một vòng luẩn quẩn: chỗ nào cũng đòi giấy tờ mà bạn chưa có. Sáu việc dưới đây gỡ được vòng đó, và thứ tự quan trọng hơn tốc độ.
Bằng lái là giấy tờ mở khoá nhiều việc hơn bạn tưởng, không chỉ để lái xe. Và mốc đếm ngược thường bắt đầu từ ngày bạn thành cư dân của bang, không phải ngày nhập cảnh.
Nhiều gia đình chọn bang theo thời tiết hoặc theo chỗ người quen đang ở. Cả hai đều là lý do chính đáng, nhưng chúng không phải năm thứ quyết định năm đầu của bạn dễ hay khó.
Người mới định cư là mục tiêu ưa thích của kẻ lừa đảo vì hội đủ ba yếu tố: chưa quen hệ thống, sợ rắc rối giấy tờ, và ngại hỏi lại.
Người Việt sang bang lạnh thường chuẩn bị sai chỗ: mua áo thật dày mà quên găng, quên ủng, quên rằng cái khổ lớn nhất của mùa đông là trời tối lúc bốn giờ chiều.
Ngoài vài đô thị lớn, không có xe là không đi làm được. Nhưng người mới sang thường chưa vay được, nên bài toán không phải chọn xe nào mà là trả bằng cách nào.
Ở Việt Nam thấy không khoẻ là ra bệnh viện. Ở Mỹ làm vậy có thể nhận hoá đơn bằng cả tháng lương, trong khi vấn đề chỉ cần một cuộc hẹn ba mươi phút.
















